Trong xa cách, tình yêu ví như ngọn lửa trong gió. Gió sẽ thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thổi bùng thành đám cháy lớn.

12 thg 9, 2010

Hoa tháng 9

Thích nhất là những buổi sáng sớm thức dậy, ra trước sân, ngắm nhìn những bông hoa còn trong sương sớm. Tư dưng thấy một cảm giác bình yên lắm! Buổi tối cũng vậy, trước khi đi ngủ lại ra sân hít môt hơi hương hoa nguyệt quới, hương thơm dai dẵn đến tận trong nhà.
Cái sân nhà mình chỉ bé xíu thôi, mà nó bị nhồi nhét nhiều loại hoa lắm, mẹ thì mê hoa lan, nên ngày nào cũng chăm chút rất kĩ, còn mình thì chỉ thích trồng các loại lá thôi, lúc trước cứ vài ba hôm mình lại rinh về một chậu dây treo chỉ toàn lá với lá, là giành chổ treo hoa lan với mẹ. Mẹ cứ nhăn mình hoài, cái tội trồng hoa mà không tưới chứ, thì thôi dù gì mẹ cũng tưới mấy chậu hoa của mẹ, cho con ké tí thôi mà.
Mà trồng lan cực quá, vài hôm lại phải tưới thuốc, mình thì làm biếng nên thôi đành trồng mấy dây treo cho đỡ cực.
















Còn bức hình này là chậu cá, mà mấy hổm nay sao mà nó chết hoài , nên giờ ghét quá cho cá rô với cá sặc bướm vô nuôi chắc chúng sẽ không chết nữa đâu.

10 thg 9, 2010

Hoa Đà Lạt

Ở nhà mình ai cũng mê hoa lắm, nên hôm rồi đi Đà Lạt, mấy dì mấy cậu mê quá trời luôn, ai cũng tranh thủ chụp hình hoa thật nhiều.
Sao mà hoa ở đây tốt quá đi, nhiều cây hoa dại mọc ven đường mà vẫn đẹp, chẳng bù với ở nhà mình, chăm chút thật kĩ, vậy mà còi cọc hoài chẳng ra hoa, có hoa thì bông hoa cũng bé tí.








Cả một vườn hoa hồng, hoa thật to, màu sắc thật tươi, làm cả nhà mình cứ quanh quẩn trong vườn hồng để chụp hình



Mà sao hoa màu tím trông đẹp quá, cả môt vườn hoa tím, mình vẫn thường gọi hoa đó là cúc tím, nhưng k biết có đúng không nữa. Còn phía bên trên là khóm hoa xác pháo đỏ.




Còn đây là hoa violet thì phải, minh không biết tên chính xác nữa, nhưng nhìn gần trông đẹp lắm. Hoa màu tím rất dễ thương, giống như bức ảnh mình xem một trang trại trồng hoa lavende ở Pháp vậy.




Và cả một khu vườn hoa ở Thung lũng tình yêu, nhiều quá, mà hoa nào cũng tươi tốt hết, lâu lắm rồi, giờ này đưa lên blog tự dưng mình thấy nhớ Đà Lạt quá.

7 thg 9, 2010

Festival gốm sứ Bình Dương

Hôm nay là ngày cuối cùng, kết thúc Festival gốm sứ rồi, Festival gốm sứ lần này được tổ chức ở Bình Dương, và chỉ diễn ra có mấy ngày thôi (từ 04.09 đến 08.09) bởi vậy hôm qua quyết tâm phải đi, để mai mốt lỡ ai hỏi festival gốm sứ có gì hay không, không biết đường trả lời nữa chứ.
Mới 5h chiều mà trời mưa quá trời luôn, nhưng đến tối mưa cũng tạnh. Nên thôi hai mẹ con cũng đi luôn.

Có rất nhiều gian hàng trưng bày các tác phẩm gốm sứ của Bình Dương và các tỉnh thành cả bắc, trung, nam... nhìn đẹp thật, nhìn cái nào cũng thấy thích lắm, nhưng mà có mua về cũng chẳng biết chưng vào đâu , nhà bé tí à. Nên chỉ đi ngắm thôi.
Rồi có các gian hàng trưng bài và bán các mặt hàng là đặc sản các tỉnh thành Đà Lạt, Bình Định, Đồng Nai... mà mình thích nhất là gian hàng của tỉnh Phan Rang bán các sản phẩm từ quả nho như rượu vang, mật nho, xí muội nho, mình rinh về được hai chai vang nho, uống thử thấy ngon lắm.

Mang theo máy chụp hình, định bụng sẽ chụp thật nhiều, mà sau trận mưa lớn vậy, cả khu vực triển lãm lầy lội quá, nên không chụp được nhiều.
Mãi đến lúc bé Su kêu mẹ chụp hình cho con đi, và đứng làm điệu nên mẹ mới chụp được mấy tấm cho con thôi.
Đến khuya phải về rồi, vậy mà mình còn phát hiện ra một khu vực bán hàng nhiều lắm và có khu trò chơi cho trẻ em nữa chứ, hú hồn chưa, phải chị Su nhà mình mà phát hiện ra là chắc chị không chịu về rồi.



Tác phẩm ba thiếu nữ Bắc Trung Nam

Phía sau là ảnh chiếc bình gốm rất đặt biệt nên được trưng bày trong tủ kính. Mà mình chụp được có một nữa cái bình thôi. Nhìn bên ngoài trông đẹp lắm.

27 thg 8, 2010

Thảo cầm viên

Kì đi chơi thảo cầm viên này lâu rồi, chắc phải hơn 1 tháng rồi đó mà hôm nay mới đưa lên blog. Mấy bửa trời Sài gòn nắng chang chang, mà bé Su đòi đi hoài, nên bà ngoại cũng nói thôi chở cho nhóc đi cho vui. Được cái ở thảo cầm viên toàn mấy bóng cây lớn nên cũng mát.



Tấm hình này là do mình copy trên google nhìn cho nó hay hay chút, chứ mình chụp có mấy tấm hình thôi, mà sao hình mình chụp, rửa lên thì cũng thấy sáng lắm, nhưng bỏ lên blog thì thối thui à, chắc tay nghề thợ chụp còn yếu kém quá.



Tấm hình này chụp ở khu vườn thú cho trẻ em, trong đó chỉ toàn là mấy con thú hiền lành không hà, cố tình chụp cho thật gần để lấy hình nhóc với hình mấy chú dê con, mà sao nhìn thấy mặt nhóc k vậy.



Mà Su cũng giống mình ghê ta, thích mấy con cá sấu , nên cứ đòi đi coi cá sấu à, nhìn con cá sấu thấy ghê mà không hiểu sao từ nhỏ đến giờ ai hỏi mình thích con thú gì cũng chỉ nói thích cá sấu à, chắc tại nhìn nó thấy sợ nên muốn nhìn vậy thôi. mà đúng là tên cá xấu nhìn xấu thật!



Còn đây là mấy tấm hình của đà điểu, ráy cá và gấu nữa, mà xem hình này chắc phải đem kính hiển vi ra xem quá, sao mà nhỏ xíu vậy. Tiếc ghê mình định chụp hình mấy con hà mã, mà người ta đang sửa chuồng lại nên chẳng thấy nó đâu hết cả.



Đi vòng vòng một hơi, thấy người ta mới nuôi 2 con cọp trắng trong nhà kính, lúc mình chụp hình hắn ta đứng sát vô tấm kính nửa chứ, nhờ vậy mà được mấy tấm hình cận cảnh hắn, đẹp ghê vậy, làm mình chụp hoài, mà bà ngoại sợ nên hối mình đi qua chổ khác cho nhanh, tiếc thật nếu không là còn vô số kiểu nữa đó.

18 thg 8, 2010

Và Em Chờ Anh




Thu trôi qua bao năm ta xa vắng.
Ngỡ còn đây có anh bên mình.
Tình yêu chất chứa một đời nồng nàn.
Còn đây khúc hát tình mình dỡ dang.

Hôm nào mình chia tay, không một lời hứa hẹn, em xa anh. Dù biết rằng tình yêu vẫn còn đó.
Thời gian mình bên nhau, biết bao nhiêu yêu thương và hy vọng, nhưng đó chỉ là mong ước của riêng em. có những lúc con người em đi từ trạng thái thất vọng lại chuyển sang hy vọng điên cuồng rằng anh sẽ yêu thương em đến suốt cuộc đời này.
Cũng như tối qua tình cờ nghe được câu hát "Tội nghiệp quá! xây những lâu đài cát mơ Biển vắng những chiều sắp mưa Tình cũng như là đám mây mịt mù" của Phạm Duy, thấy xót xa cho niền tin yêu của mình quá.

Em yêu anh, em yêu anh tha thiết.
Ngỡ tình đó sẽ luôn bên đời.
Tựa như đại dương ấp ôm bờ cát êm.
Rồi chợt một ngày thuyền tình lạc mất nhau.

Tình yêu trao cho nhau đã bao lâu rồi.
Bình yên đại dương vẫn xanh thật xanh.
Mà sao em vẫn mất anh, mất anh.

Cứ nghĩ rằng mình sẽ mãi ở bên anh, vậy mà em vẫn phải xa anh, bởi em hiểu rằng trong tình yêu, phải đến từ hai người, em không thể đơn phương yêu anh.
xa anh nhưng em vẫn chờ một ngày nào đó anh về bên em và nói tiếng yêu em.
Em vẫn chờ anh!

Và em sẽ đếm thời gian cho anh quay trở về.
Em sẽ đếm đến hết đời mình.
Và em sẽ đếm ngoài sân rơi bao nhiêu lá vàng.
Rơi buồn như tình ta vỡ tan.
Và em sẽ đếm mùa thu qua bao năm tháng rồi.
Khi mùa đông giá buốt tràn về.
Và em chờ anh, em chờ anh.
Xin anh quay về nơi đây.


Tác giả: Hồ Quỳnh Hương Ca sỹ thể hiện: Minh Khang - Hồ Quỳnh Hương

9 thg 8, 2010

Những mùa hoa bỏ lại.



Ngoài hiên nắng lên, đi về đâu đó giấc mơ trôi dạt giữa đêm
Ôi ngày hôm qua dường như chưa đến bao giờ
Tỉnh giấc bên em một giấc mơ nhẹ
Ngày mai khát khao, hay hờn ghen mãi đôi môi em nụ hôn nào
Như cành phong non chiều xưa em nép vào ta
chợt thấy yêu thương giờ hóa xa lạ.

Một cảm giác thật nao lòng khi nghe lời bài hát.
Chợt nghĩ đến mình, cũng đau lắm, xót xa lắm, khi hạnh phúc đã không trọn vẹn. Cuộc sống là vậy sao, những người yêu thương mình sao lại làm mình đau quá.
Ngày rời xa nhau, cứ tưởng đó là một con dốc nhỏ trong bước đường đời, rồi sẽ vượt qua được, vậy mà bao nhiêu năm rồi chẳng thể nào đi đến đầu con dốc, càng cố vượt lên hình như con đường đốc đó càng dài ra.

Hôm trước soạn lại mớ giấy tờ cũ, vô tình nhìn thấy mấy tấm thiệp ngày xưa, ngày đó sao mà yêu thương, nhớ nhung nhiều quá, giờ đọc lại thấy xót xa, thôi thì góp nhặt lại của một thời yêu thương.

Có lúc mở cánh cửa tủ ra, nhìn thấy quyển album cưới, thôi lại đóng lại, sợ lắm, bao nhiêu niền tin yêu hy vọng ngày xưa. Cảm giác vui buồn lại lẫn vào nhau. Phía sau kết thúc một câu chuyện cổ tích. Một hạnh phúc không trọn vẹn.

Ôi ngày hôm qua dường như chưa đến bao giờ
Tỉnh giấc bên em một giấc mơ nhẹ

Ước chi đó chỉ là một giấc mơ, để khi thức dậy lại thấy nao nao với một người vừa quen vừa lạ. Để rồi có thể quên ngay mà cũng chẳng cần biết đó là ai.

Từ tháng năm đó, chìm dấu cơn sóng
Lang thang chi mùa thu tội tình
Niềm vui nỗi buồn, đợi em thức dậy thấm sâu vào đêm
Giờ khuất xa lắm vườn đã yên giấc
Em đi đâu mùa hoa bỏ lại
Về thăm núi đồi chiều hôm khép lại nỗi đau ngày xưa
Rồi sẽ qua hết, đời cuốn xô mãi, tha thứ cho mùa thu bé dại
mãi chơi đến muộn loài hoa lỗi hẹn, chết trong vườn khuya.

Thời gian trôi qua, chợt nhận ra rằng suy nghĩ của mình hôm nay khác hôm qua nhiều lắm.
Yêu thương, rời xa, đó vốn là vòng xoay của cuộc sống thôi mà, nhưng thôi, hãy để cho giấc ngủ đêm nay êm đềm với những giấc mơ.
Cuộc sống vốn là vậy mà, sẽ chẳng tìm được ai hạnh phúc trọn vẹn, thời gian sẽ đi qua, như những cái hạnh phúc ta đã và đang có sẽ chẳng bao giờ tồn tại mãi mãi, hãy biết cảm nhận hạnh phúc qua những điều bình dị nhất trong cuộc sống.
Hạnh phúc sẽ mỉm cười với những ai biết đón nhận.

Thời gian vẫn trôi căn phòng thao thức hôm xưa
Em đợi em chờ nhưng ngày mai tôi còn chăng tôi nữa
thời gian về giữa mênh mang ngàn lớp xô bờ

20 thg 7, 2010

Cần Giờ

Thứ 3 tuần trước, mọi người tổ chức đi biển Cần Giờ 1 chuyến, để có dịp ăn hải sản và tắm biển cho đã thèm. Thức dậy lúc 3 giờ, chuẩn bị đồ đạc đến 04 giờ thì mọi người tập trung đầy đủ, khởi hành thôi!



Qua bến phà Bình Khánh, đến huyện Cần Giờ trời vẫn còn sớm, chưa có nắng, tranh thủ chụp vài tấm hình, không đủ ánh sáng nên hình tối thui à. Không khí nơi đây rất trong lành, đúng là nơi dự trữ sinh quyển và là lá phổi xanh của thành phố.
Đến biển cũng mới hơn 7 giờ , mọi người kiếm chổ dừng chân, còn mình với chị bạn đi vô bến tàu mua hải sản, thật ra thì ở bãi tắm vẫn có, nhưng vô bến tàu mua thì hải sản vừa rẻ lại tươi hơn nữa.



Tha hồ mà ăn hải sản, ghẹ, tôm, nghêu, bạch tuột nữa chứ... hết ăn nổi nữa rồi, giờ thì đi tắm biển thôi.

Bãi tắm ở đây, mới nhìn sẽ thấy nước không trong lắm, nhưng khi xuống mới nhận ra nước trong veo à, chỉ tại cát đen thôi, không có sóng, tha hồ mà bơi lội.

Ăn uống, tắm biển xong, mọi người rủ nhau đi đảo khỉ, mình thì mải mê đi chụp hình, rồi lại mê mệt với mấy dây ốc lưu niệm, đến lúc về tới nơi thì mọi người đi mất tiêu rồi.



Buổi chiều mọi người còn tranh thủ ra bến tàu mua ít hải sản mang về làm quà.



Đến 4 giờ chiều mọi người mới lên xe về. Đúng là một chuyến đi thú vị...
Tạm biệt Cần Giờ! Hẹn khi nào có dịp lại đến đây.

4 thg 7, 2010

Cục cưng của mẹ!




Giờ đây trong cuộc sống của mẹ đã có con, thêm biết bao niềm vui, những thứ khác không còn quan trọng với mẹ nữa, mẹ chỉ mong sao con gái của mẹ ngày nào cũng ngoan, cũng khỏe mạnh. mỗi tối nhìn con ngủ, nét mặt ấy sao mà hồn nhiên và đáng yêu qúa.



Tối qua chờ con tô màu, mẹ mệt quá nằm ngủ quên luôn, đến lúc thức dậy thấy con vẫn còn ngồi đó cặm cuội tô màu, sao mà thương quá, chỉ mong sao cho con làm việc gì cũng với tất cả niềm đam mê thôi.





Mẹ đã đọc ở đâu đó rằng, tình cảm của cha mẹ dàng cho con là vô tận, có lẽ mẹ đang nói những điều mà ai cũng hiểu , cũng biết. Nhưng với mẹ, đó là những điều mà đến giờ này mẹ mới cảm nhận được hết.
Cuộc sống vốn không phải màu hồng đâu con à, càng lớn, con càng gặp phải nhiều khó khăn và cạm bẩy cuộc sống, dù rất muốn, nhưng mẹ sẽ không thể đi cùng con đến cuối con đường, chỉ mong từ giờ đến lúc lớn lên, mẹ sẽ cùng con chuẩn bị đủ hành trang để bước vào đường đời. Con nhé!

18 thg 6, 2010

Dù sao thì em vẫn yêu anh!


Giờ này chắc anh đang say trong những cơn mơ! Liệu trong giấc mơ đó có hình bóng của em không anh?

Đã hơn 5 tháng kể từ ngày mình rời xa nhau, vậy mà em vẫn chờ vẫn đợi ngày anh trở về. Đã bao lần em nhấc điện thoại lên bấm số anh rồi lại xoá đi. Anh có biết vì sao không anh? Vì em rất nhớ anh nhưng em lại sợ nếu tiếp tục thì chính em là người sẽ buồn hơn. Giờ ngồi đây em tự hỏi liệu tình cảm mà anh dành cho em là gì vậy anh?

Em đã cố quên anh nhưng càng cố quên anh lòng em lại càng đau quặn, hình như trái tim em không cho phép em quên anh, em chỉ biết khóc một mình với nỗi nhớ anh da diết. Em luôn tự hỏi không biết ở nơi nào đó liệu anh còn nhớ tới em, liệu trong trái tim anh còn vị trí nào cho em?
Người ta thường nói thời gian sẽ làm lành các vết thương, rồi tới lúc nỗi nhớ ấy cũng sẽ chìm vào tận sâu trong trái tim em. Em đã cố đến với người thứ hai nhưng khi nói chuyện với người ấy sao em lại thấy nhớ anh nhiều vậy? Anh biết không người ấy đã yêu em dành cho em hết tình cảm của mình, họ đã làm cho em có những khoảnh khắc rất hạnh phúc nhưng trong những khoảnh khắc hạnh phúc đó em lại nhớ tới anh.

Em nhớ ngày xưa ấy những lời anh nói với em, những tình cảm những tình yêu anh dành cho em giờ còn đâu? Có phải nỗi nhớ đó đã đóng thành băng?

Em rời xa anh, nhưng chưa từng mong muốn làm điều đó, hãy hiểu cho em, em yêu anh!

Nhìn về phía trước



Đôi khi hạnh phúc là những gì đã qua, những gì mình mất đi mới thấy nó thực sự quan trọng, là những điều mà khi em có được em vẫn chưa cảm nhận dược đó là hạnh phúc.

- Anh này, anh có hiểu vì sao tình yêu lại dễ tan vỡ hơn tình bạn không?

- Vì tình bạn lắm sự chia sẻ, còn tình yêu thì nhiều sự ích kỷ.

- Có phải con trai thường ích kỷ hơn con gái không anh?

- Tùy thôi cô bé ạ, con gái và con trai đều có sự ích kỷ mà.

- Tại sao con trai tham lam thế nhưng lúc nào cũng cấm đoán con gái phải thế nọ thế kia nhỉ?

- Ừ, vì con trai tự cho mình cái quyền được tham lam hơn những gi mình có, nhưng không phải ai cũng thế đâu nhóc ạ.

- Biết thế, nhưng đa số là thế mà, giá mà có hạnh phúc đích thực nhỉ?

- Em hiểu thế nào là hạnh phúc đích thực?

- Là những người yêu nhau luôn ở bên nhau, yêu nhau bằng tình yêu không tham lam và biết nghĩ cho nhau ấy.

- Như thế chưa hẳn đã hạnh phúc đâu em, hạnh phúc là biết nắm giữ và trân trọng những gì mình đang có. Đôi khi hạnh phúc là những gì đã qua, những gì mình mất đi mới thấy nó thực sự quan trọng, là những điều mà khi em có được em vẫn chưa cảm nhận dược đó là hạnh phúc.

- Theo anh, tại sao mối tình đầu thường dễ tan vỡ và khó quên? Tại sao người ta mãi sống trong niềm đau và nuối tiếc?

- Vì khi họ mới yêu nhau, nhiều cái mới mẻ thì thường... lạ lẫm. Thế nên khi yêu nhau, họ thiếu kinh nghiệm và thường dẫn đến kết quả đáng tiếc... Ngoài ra còn nhiều tác động khác. Có thể là chưa chế ngự được cảm xúc nên thường bộc lộ ra ngoài khá nhiều. Điều đó khiến cho những suy nghĩ càng thêm rối rắm và hành động cũng... khó hiểu. Cũng có thể người ta ích kỷ và chưa có lòng tin vào tình yêu đầu đời

- Cũng đúng, nhưng tại sao họ lại khó quên đến vậy?

- Vì có lẽ đó là những điều mới mẻ, trong sáng, và chưa từng có nỗi đau. Họ sẽ có những giây phút bên nhau không tính toán và vụ lợi.
- Nếu anh bị ai đó phản bội anh có thể tha thứ không?

- Còn tùy vào mức độ, tùy vào người đó như thế nào nữa em ạ, và còn tình cả của hai người nữa. Đôi khi sống phải có sư vị tha, đó cũng là liều thuốc cho tình yêu đấy.

- Anh này, anh có nghĩ trên đời này người ta có thể ở bên nhau mà không có tình yêu không?

- Có chứ, vì trách nhiệm, vì những điều mà người ta nghĩ hạnh phúc không nhất thiết phải có tình yêu, những người nhỡ bước và những người bất hạnh, đôi khi họ không ở bên nhau vì tình yêu đâu, mà vì sự chia sẻ và cảm thông.

- Anh có bao giờ nghĩ sẽ lấy người mà anh không yêu không?

- Cái này anh không thể trả lời được đâu nhóc ạ, sự thật của ngày hôm nay không thật đến ngày mai.

- Em tự hỏi, tại sao người ta có thể ôm, hôn người mà mình không yêu, nếu là em chắc em không làm được. Những hành động đó nhất định phải dựa trên cơ sở một tình yêu.

- Vì em cần sống dựa trên cơ sở một tình yêu. Vì em khác những họ, đó chẳng phải là sự cuốn hút của riêng em sao? Yêu không vì danh lợi hay tính toán, yêu mà mong muốn được yêu hết lòng. Em sẽ gặp được người tốt yêu em hết lòng, như anh vậy!

- Sao em lại không yêu anh nhỉ, anh cũng rất tốt mà, đủ mọi điều kiện để làm một người chồng tốt.

- Vậy yêu anh đi.

- Em có còn lòng tin không, có thể làm lại từ đầu như không hề có nỗi đau không, em không muốn người yêu thương em sống cùng với nỗi đau đó. Nếu em đau, em sẽ tự chịu, không cân ai xoa dịu, đến một ngày nào đó nỗi đau không còn em sẽ bắt đầu lại từ đầu như không còn nỗi đau

- Em đã đọc bài "Bát vỡ" chưa?

- Rồi anh ạ.

- Em hiểu gi khi đọc câu truyện đó.

- Em biết rằng khi cái bát đã vỡ, có gắn nó lại thì vẫn không bao giờ hết vết nứt được, cái bát chỉ có thể ăn cơm, không thể ăn kèm với canh, không thể rửa được, và chỉ có thể dùng một lần rồi để ngắm, nhưng em vẫn muốn giữ, có thể vì nó quen thuộc hay vì lý do nào đó.

- Em không sợ nó làm miệng em chảy máu sao? Em đau, rồi em buông tay ra bát vỡ tan, cuối cùng em cũng phải vưt đi, rồi nuối tiếc xót xa

- Không anh ạ, em chỉ biết giữ lai, không biết làm gi cả, cũng không nghĩ 1 ngày nào đó nó sẽ làm e bị thương. Nếu có như thế thật, thì vứt đi cũng không nuối tiếc

- Vì em là em mà, anh biết trước câu trả lời đó, cuộc đời ông trời không cho không ai cái gi và cũng chẳng lấy hết của người ta đâu, em sẽ tìm được hạnh phúc đích thực. Biết đâu ngày mai, em bước chân ra đường, gặp được chàng hoàng tử của em, rồi sẽ cùng em đi suốt con dường đời, em có được tình yêu như em hằng mơ ước

- Anh ạ, đi gần hết con đường rồi em vẫn chưa tìm được chốn dừng chân, không phải vì em tham lam đâu, vì may mắn và hạnh phúc không mỉm cười, trong con đường đó em đã là biết bao nhiêu việc tốt, nhưng rốt cuộc em nhận ra rằng làm người tốt thì mình phải chịu niềm đau.phải chăng hạnh phúc của người này chính là bất hạnh của người kia

- Em à, hạnh phúc đang đón chờ em, ở con đường phía trước ấy, nơi đó em sẽ nhận được niềm vui, đừng bao giờ ngoảnh đầu lại nhìn nỗi đau em nhé. Nhìn về phía trước tiếp bước mà đi.