Trong xa cách, tình yêu ví như ngọn lửa trong gió. Gió sẽ thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thổi bùng thành đám cháy lớn.

9 thg 2, 2014

Gửi con gái!

Sinh nhật con 06 tuổi

    Con gái yêu của mẹ, đến tết này là con tròn 07 tuổi, con đã lớn nhiều, đôi khi mẹ nhìn thấy con đã ra dáng một thiếu nữ lắm, con biết chọn quần áo, biết làm điệu nữa. 
     Thời gian qua mẹ mới sinh em bé, nên không có thời gian nhiều để chăm sóc con, thỉnh thoảng ôm con vào lòng mà mẹ chợt nhớ là đã lâu lắm rồi mẹ mới làm cái điều đơn giản này với con. 
     Nhớ hôm trước tết có dịp hai mẹ con đi riêng với nhau cả ngày, con tíu tít kể mẹ nghe thật nhiều chuyện, chuyện trong trường, trong lớp , rồi bạn bè con nữa, chợt mẹ nhận ra con gái mẹ đã lớn lắm rồi, con đã có những suy nghĩ chín chắn hơn.  
     Nhưng con biết không, đôi khi con vẫn còn hư lắm, nhất là những lúc con nhõng nhẽo đòi đi chơi, rồi những lúc mẹ nói mà con không chịu nghe, đó là những lúc mẹ rất giận con, mẹ đánh con, nhưng rồi lại suy nghĩ lại thấy thương con, vì mẹ hiểu ở nhà ai cũng thương con và chìu con vì muốn bù đắp những thiếu thốn tình cảm cho con nên đôi khi con hay ỷ lại vào điều đó, mẹ la mẹ đánh con vì muốn con nên người hơn. Nhưng dù gì thì mẹ vẫn muốn con gái không còn hư như vậy nữa nha, vì con lớn rồi mà, phải không con gái yêu của mẹ?
Sinh nhật con 07 tuổi

17 thg 9, 2013

Vì đó là em


Vì em là em, vì em muốn sống đúng với con người của chính em, của những cảm xúc có thật trong con người em, với những buồn vui bộc lộ ra ngoài, để khi buồn em có thể khóc, khi vui em có thể cười một cách thoải mái. Để em có thể kể hết những buồn vui với nhỏ bạn, em khóc, rồi hai đứa lại cười khi tự biện minh cho những cái buồn vu vơ của mình.
Để bất cứ lúc nào rảnh rỗi , em lại ôm quyển tiểu thuyết ngôn tình của một tác giả mà em rất thích, rồi lại khóc, lại cười, lại thấy lòng bùi ngùi trước tình yêu của nhân vật trong truyện, rồi lại cảm động trước một tình yêu tha thiết, dù biết mình đã qua rồi cái tuổi mơ mộng ấy.
Cuộc sống của em là vậy đó, sau những lo toan cơm áo gạo tiền, em lại thèm cái cảm giác được ngồi một mình, được mỉm cười nhớ về một chút gì xa xăm, được lang thang qua những con đường, được nhìn thấy những góc phố thân quen. Được lang thang trên mạng chỉ để đọc một mẩu truyện ngắn, tìm một bức ảnh hoa tím, một bức phong cảnh tuyết rơi mùa đông. Để rồi mơ mộng mình sẽ trồng một khoảng sân đầy hoa tím, để một ngày đông em có thể choàng qua cổ chiếc khăn ấm, để em có thể nhìn dòng người người tấp nập với những chiếc áo ấm đầy sắc màu, để nghe chút gió se lạnh mùa đông, để thèm một vòng tay ấm của người trong một buổi tối mùa đông. Và với muôn ngàn những điều khác nữa nhưng đơn giản chỉ vì đó là em.

4 thg 6, 2013

Hoa lan Vanda mini

Giống lan vanda mini này mình chỉ trồng có 1 cây, vì mua từ năm 2003 hay 04 gì đó, mà đến giờ mới ra được 1 cành, nên từ lúc đó đến giờ đâu có dám trồng thêm cây thứ 2 đâu. Chắc cũng do lúc trước mình để chỗ thiếu ánh sáng, nên vừa đem ra chỗ nắng là ra hoa liền.



Khuyến mãi thêm nhánh hoa tím


Cafe tối


Buổi tối nhà mình cũng hay đi cafe với nhau, nhưng ít khi có dịp mẹ ghi lại những hình ảnh như thế này, cảm giác rất yêu thương và gần gũi. Mong là ba mẹ sẽ có nhiều khoảng khắc bên các con như thế này, Su Su và Xí Muội của ba mẹ.





Em Xí muội được 5 tháng tuổi



Gà rán, salad trộn, bánh crepe

Ngày 01.06 mẹ đi làm, không dành thời gian cho con được, nên chủ nhật, chỉ có 3 mẹ con ở nhà, mẹ tranh thủ làm món con thích.
Thịt ức gà cắt nhỏ, chỉ trộn với gói  bột chiên giòn Aji quick rồi chiên thôi.
Còn bánh crepe thì theo công thức cũ.





24 thg 5, 2013

Dưa chuột


Lá rất xanh tốt và rất nhiều hoa


nhưng chỉ toàn hoa đực không thôi

được 1 em hoa cái

Cuối cùng thì 3 dây dưa, chỉ được mỗi 1 trái.
                         Hy vọng sắp tới sẽ có nhiều trái hơn nữa, nếu không chắc phải cắt dây sớm quá.

Lần đầu làm bánh tart trứng

















Công thức do mình xem trên trang Bếp rùa. Nhưng thiếu nguyên liệu kem tươi (ở BD mình không biết chổ mua kem tươi), nhưng ăn thấy cũng được lắm. Hy vọng lần sau sẽ ngon hơn.  
  Công thức: Copy trang Bếp rùa.
Nguyên liệu:
Vỏ bánh
- 110 g bơ nhạt
- 1 trứng
- 60g đường
- 220 g bột mỳ
Nhân bánh
- 2 trứng
- 3 lòng đỏ
- 240 ml sữa
- 120 ml kem tươi
- 1 chút vani
- 1 nhúm muối
- 150-170g đường (tùy khẩu vị)
Cách làm:
Phần vỏ bánh: Dùng máy đánh trứng hoặc máy trộn bột đánh bông bơ.  Cho đường và trứng, đánh tiếp bằng máy.  Cho 1/2 chỗ bột mỳ, trộn nhẹ.  Cho 1/2 bột mỳ còn lại. Đổ ra bàn, nhanh tay nhào nhẹ cho hỗn hợp dính vào nhau.
Gói bột kín, cho vào ngăn mát tủ lạnh khoảng 1-2h.

Phần nhân bánh: Trứng cần để ở nhiệt độ phòng.  Đập trứng, đánh nhẹ bằng phới cầm tay, tránh tạo nhiều bọt.  Cho đường, sữa, và kem tươi, khuấy đều.  Rây qua rây.  Để hỗn hợp “nghỉ” 15′, sau đó vớt bọt nếu có.
Chia bột vỏ thành các phần bằng nhau.  Dùng khuôn cupcakes hoặc khuôn tart cao 5cm.  Dàn mỏng bột trong lòng khuôn, bột cần làm cao đến tận miệng khuôn. Đổ hỗn hợp nhân vào khuôn.
Vặn lò 150 độ C, làm nóng trước 10′.  Cho bánh vào nướng 45′.  Sau 10-15′, dỡ bánh ra khỏi khuôn.
Nếu để nhiệt độ cao, mặt bánh sẽ vàng, tuy nhiên sẽ không mịn màng vì hỗn hợp trứng “sôi”.

22 thg 10, 2012

Phước Long

Phước Long là nơi mẹ sống lúc còn nhỏ, mình cũng muốn đi đến một lần cho biết, nhân dịp cả nhà theo đoàn hành hương viếng 18 cảnh chùa.













8 thg 8, 2012

Quê Hương


copy

Chiến tranh, cả những hy sinh, mất mát đã lùi xa. Nhưng, bài thơ Quê hương vẫn da diết đọng lại trong tâm khảm người đọc nhiều thế hệ cho đến hôm nay.

Tg : Giang Nam


 Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
"Ai bảo chăn trâu là khổ''
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Những ngày trốn học
Đuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc!
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...

Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ, tôi đi
Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!)

Giữa cuộc hành quân không nói được một lời
Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi...
Hòa bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)

Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng...
Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi, quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích, em ơi!

Đau xé lòng anh, chết nửa con người!
Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn, roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.

5 thg 7, 2012

Khoan dung

Copy trên trang Đọt chuối non

Chiều sẽ đổ những cơn mưa xóa tan đi bụi mờ, sẽ phủ yêu thương lên những gì đang bỏng rát. Trong sự khoan dung có khi nào trở thành mù quáng? Đã yêu thương, đã nói với trái tim yêu thương thật nhiều lần rằng hãy cho đi sự tha thứ, và nuôi dưỡng trong mình những niềm tin hy vọng, như tia nắng ấm của lòng sẽ không bao giờ thôi trở lại và sẽ không bao giờ để cho tắt đi!
Chẳng bao giờ là sai cả khi ta cố gắng trải lòng mình ra để yêu thương. Ta có một niềm tin ngây thơ như niềm tin ngây thơ ngày nào của một cô bé con còn tin vào những điều kỳ diệu. Điều ấy có thể là ngớ ngần giữa đời thường. Song cũng có thể là nguồn sức mạnh vô cùng nâng bước ta qua những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời.
Người khoan dung, với tôi, là người luôn biết giữ trong mình những niềm tin vào cuộc sống, vào con người. Họ thật đáng nể trọng! Bởi vì mỗi khi thực hiện một hành động khoan dung, họ trước hết đã bị tổn thương về tinh thần và có khi cả thể xác nữa. Song họ dám cho qua, không phải bởi họ là những con người dễ dãi. Có ai dễ dãi được trước những điều đang gây tổn hại cho bản thân mình? Và có ai trong cuộc đời này mà không biết đau nhỉ?
Thả sợi buồn xuống đất, để cho gió cuốn đi. Người khoan dung có đủ trong mình những tin yêu để tự xoa dịu vết thương của lòng mình và tiếp tục cho đi những cơ hội. Trái tim họ chan chứa yêu thương và cũng khao khát yêu thương đến tội nghiệp. Vì thế sẽ có lúc ai đó cố tình lấp liếng cho những lỗi lầm của kẻ khác. Tự dựng lên muôn vàn lý do cho những tổn thương, rằng người ấy không cố ý, rằng mình không nên ích kỉ mà phải biết thông cảm và sẻ chia nhiều hơn, rằng mình vẫn được yêu thương…,và rằng khoan dung là một cách để giữ sự bền lâu trong một mối quan hệ!
Đã từng khuyên nhủ ai đó bằng một niềm tin khoan dung hồn nhiên như thế. Nó ngây thơ và yếu mềm quá! Bởi dần dà tôi nhận ra rằng, một lần, rồi một lần nữa,… cái niềm tin để khoan dung kia một ngày có thể sẽ đánh gục ta trong một nỗi đau đến vô ngần. Bởi sự khoan dung kia được chắp cánh cùng với sự tự lừa dối chính mình!
Mạnh mẽ lên khi giữ những yêu thương và khoan dung với một ai đó! Niềm tin nếu vào một điều kỳ diệu sẽ nâng bước ta qua khó khăn. Nó khác niềm tin vô căn cứ của trái tim yêu thương lạc lối đang cố gắng phủ nhận mọi tội lỗi đang làm nó khổ sở. Đi tìm sự thật có là biểu hiện của không tin tưởng? Ngọn lửa từ que diêm tốt nhất rồi cũng phải tàn nếu không được tiếp thêm nhiên liệu! Yêu thương là cùng nhau tiếp lửa, là biết trân trọng mỗi sự khoan dung chứ không phải để làm một chốn ỷ lại, vùi dập ngọn lửa đang nhen hết lần này đến lần khác!
Em gái nào vẫn còn yêu thổn thức, hãy cứ nhìn thẳng vào sự thật khi ai đó nói yêu em mà không thể bên cạnh em những lúc em cần nhất, không thể hỏi em những câu hỏi vu vơ nhất trên điện thoại chỉ để được lắng nghe em… Hãy đặt tay lên ngực và nói rằng em còn yêu người ấy nhiều hơn thế! Em có thể thấy được lí do thật sự trong mỗi sự thờ ơ, lạnh nhạt.
Em là người biết rõ nhất tình cảm của em, của người ấy đang ở những ngưỡng nào… Nếu tình yêu và sự khoan dung trong em đủ lớn để bỏ qua và chịu đựng, hãy giữ nó cùng với một niềm hy vọng vào một ngày nào đó người ấy có thể cảm động và yêu em thậm chí còn nhiều hơn như em đã từng yêu. Chứ không phải là cố tình tự biện hộ để bảo vệ cho cái quan điểm ấu trĩ của chính mình rằng: “Người ấy vẫn rất yêu em, chỉ là…!!”. Những khi như thế, em chỉ đang bảo vệ cho cái tôi rất tự cao của mình! Và mọi lỗi lầm nhờ thế có cơ hội được lấp liếng!
Em gái tôi, hãy là người dám yêu, dám tha thứ, và vượt qua. Cái hồi kết, có thể là tay trong tay “được ăn cả”, cũng có thể “ngã về không”. Hãy cứ sống thành thật với từng nhịp đập dội rung trong huyết quản. Yêu thương hết mực đi em! Yêu trong một lí trí sáng suốt của một cô gái nhiệt thành dám đánh cuộc và chấp nhận rủi ro. Em biết rõ từng vết đau trên cơ thể mình, và cũng luôn ý thức về những việc mình làm. Vì vậy, nếu một ngày kết quả có không được như mong đợi thì cũng có sao đâu em nhỉ? Một kỉ niệm đẹp của những ngày đã tìm thấy những tầng sâu thẳm hơn trong tâm hồn mình và sẽ chẳng còn gì để phải hối tiếc nữa. Em lớn lên thêm qua những trải nghiệm của chính em. Và hy vọng vào một ngày, một ai đó cũng yêu em và cố gắng vì em nhiều như em đã. Sáng suốt khi khoan dung…
Ngọc Nho