Trong xa cách, tình yêu ví như ngọn lửa trong gió. Gió sẽ thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thổi bùng thành đám cháy lớn.

18 thg 8, 2010

Và Em Chờ Anh




Thu trôi qua bao năm ta xa vắng.
Ngỡ còn đây có anh bên mình.
Tình yêu chất chứa một đời nồng nàn.
Còn đây khúc hát tình mình dỡ dang.

Hôm nào mình chia tay, không một lời hứa hẹn, em xa anh. Dù biết rằng tình yêu vẫn còn đó.
Thời gian mình bên nhau, biết bao nhiêu yêu thương và hy vọng, nhưng đó chỉ là mong ước của riêng em. có những lúc con người em đi từ trạng thái thất vọng lại chuyển sang hy vọng điên cuồng rằng anh sẽ yêu thương em đến suốt cuộc đời này.
Cũng như tối qua tình cờ nghe được câu hát "Tội nghiệp quá! xây những lâu đài cát mơ Biển vắng những chiều sắp mưa Tình cũng như là đám mây mịt mù" của Phạm Duy, thấy xót xa cho niền tin yêu của mình quá.

Em yêu anh, em yêu anh tha thiết.
Ngỡ tình đó sẽ luôn bên đời.
Tựa như đại dương ấp ôm bờ cát êm.
Rồi chợt một ngày thuyền tình lạc mất nhau.

Tình yêu trao cho nhau đã bao lâu rồi.
Bình yên đại dương vẫn xanh thật xanh.
Mà sao em vẫn mất anh, mất anh.

Cứ nghĩ rằng mình sẽ mãi ở bên anh, vậy mà em vẫn phải xa anh, bởi em hiểu rằng trong tình yêu, phải đến từ hai người, em không thể đơn phương yêu anh.
xa anh nhưng em vẫn chờ một ngày nào đó anh về bên em và nói tiếng yêu em.
Em vẫn chờ anh!

Và em sẽ đếm thời gian cho anh quay trở về.
Em sẽ đếm đến hết đời mình.
Và em sẽ đếm ngoài sân rơi bao nhiêu lá vàng.
Rơi buồn như tình ta vỡ tan.
Và em sẽ đếm mùa thu qua bao năm tháng rồi.
Khi mùa đông giá buốt tràn về.
Và em chờ anh, em chờ anh.
Xin anh quay về nơi đây.


Tác giả: Hồ Quỳnh Hương Ca sỹ thể hiện: Minh Khang - Hồ Quỳnh Hương

9 thg 8, 2010

Những mùa hoa bỏ lại.



Ngoài hiên nắng lên, đi về đâu đó giấc mơ trôi dạt giữa đêm
Ôi ngày hôm qua dường như chưa đến bao giờ
Tỉnh giấc bên em một giấc mơ nhẹ
Ngày mai khát khao, hay hờn ghen mãi đôi môi em nụ hôn nào
Như cành phong non chiều xưa em nép vào ta
chợt thấy yêu thương giờ hóa xa lạ.

Một cảm giác thật nao lòng khi nghe lời bài hát.
Chợt nghĩ đến mình, cũng đau lắm, xót xa lắm, khi hạnh phúc đã không trọn vẹn. Cuộc sống là vậy sao, những người yêu thương mình sao lại làm mình đau quá.
Ngày rời xa nhau, cứ tưởng đó là một con dốc nhỏ trong bước đường đời, rồi sẽ vượt qua được, vậy mà bao nhiêu năm rồi chẳng thể nào đi đến đầu con dốc, càng cố vượt lên hình như con đường đốc đó càng dài ra.

Hôm trước soạn lại mớ giấy tờ cũ, vô tình nhìn thấy mấy tấm thiệp ngày xưa, ngày đó sao mà yêu thương, nhớ nhung nhiều quá, giờ đọc lại thấy xót xa, thôi thì góp nhặt lại của một thời yêu thương.

Có lúc mở cánh cửa tủ ra, nhìn thấy quyển album cưới, thôi lại đóng lại, sợ lắm, bao nhiêu niền tin yêu hy vọng ngày xưa. Cảm giác vui buồn lại lẫn vào nhau. Phía sau kết thúc một câu chuyện cổ tích. Một hạnh phúc không trọn vẹn.

Ôi ngày hôm qua dường như chưa đến bao giờ
Tỉnh giấc bên em một giấc mơ nhẹ

Ước chi đó chỉ là một giấc mơ, để khi thức dậy lại thấy nao nao với một người vừa quen vừa lạ. Để rồi có thể quên ngay mà cũng chẳng cần biết đó là ai.

Từ tháng năm đó, chìm dấu cơn sóng
Lang thang chi mùa thu tội tình
Niềm vui nỗi buồn, đợi em thức dậy thấm sâu vào đêm
Giờ khuất xa lắm vườn đã yên giấc
Em đi đâu mùa hoa bỏ lại
Về thăm núi đồi chiều hôm khép lại nỗi đau ngày xưa
Rồi sẽ qua hết, đời cuốn xô mãi, tha thứ cho mùa thu bé dại
mãi chơi đến muộn loài hoa lỗi hẹn, chết trong vườn khuya.

Thời gian trôi qua, chợt nhận ra rằng suy nghĩ của mình hôm nay khác hôm qua nhiều lắm.
Yêu thương, rời xa, đó vốn là vòng xoay của cuộc sống thôi mà, nhưng thôi, hãy để cho giấc ngủ đêm nay êm đềm với những giấc mơ.
Cuộc sống vốn là vậy mà, sẽ chẳng tìm được ai hạnh phúc trọn vẹn, thời gian sẽ đi qua, như những cái hạnh phúc ta đã và đang có sẽ chẳng bao giờ tồn tại mãi mãi, hãy biết cảm nhận hạnh phúc qua những điều bình dị nhất trong cuộc sống.
Hạnh phúc sẽ mỉm cười với những ai biết đón nhận.

Thời gian vẫn trôi căn phòng thao thức hôm xưa
Em đợi em chờ nhưng ngày mai tôi còn chăng tôi nữa
thời gian về giữa mênh mang ngàn lớp xô bờ

20 thg 7, 2010

Cần Giờ

Thứ 3 tuần trước, mọi người tổ chức đi biển Cần Giờ 1 chuyến, để có dịp ăn hải sản và tắm biển cho đã thèm. Thức dậy lúc 3 giờ, chuẩn bị đồ đạc đến 04 giờ thì mọi người tập trung đầy đủ, khởi hành thôi!



Qua bến phà Bình Khánh, đến huyện Cần Giờ trời vẫn còn sớm, chưa có nắng, tranh thủ chụp vài tấm hình, không đủ ánh sáng nên hình tối thui à. Không khí nơi đây rất trong lành, đúng là nơi dự trữ sinh quyển và là lá phổi xanh của thành phố.
Đến biển cũng mới hơn 7 giờ , mọi người kiếm chổ dừng chân, còn mình với chị bạn đi vô bến tàu mua hải sản, thật ra thì ở bãi tắm vẫn có, nhưng vô bến tàu mua thì hải sản vừa rẻ lại tươi hơn nữa.



Tha hồ mà ăn hải sản, ghẹ, tôm, nghêu, bạch tuột nữa chứ... hết ăn nổi nữa rồi, giờ thì đi tắm biển thôi.

Bãi tắm ở đây, mới nhìn sẽ thấy nước không trong lắm, nhưng khi xuống mới nhận ra nước trong veo à, chỉ tại cát đen thôi, không có sóng, tha hồ mà bơi lội.

Ăn uống, tắm biển xong, mọi người rủ nhau đi đảo khỉ, mình thì mải mê đi chụp hình, rồi lại mê mệt với mấy dây ốc lưu niệm, đến lúc về tới nơi thì mọi người đi mất tiêu rồi.



Buổi chiều mọi người còn tranh thủ ra bến tàu mua ít hải sản mang về làm quà.



Đến 4 giờ chiều mọi người mới lên xe về. Đúng là một chuyến đi thú vị...
Tạm biệt Cần Giờ! Hẹn khi nào có dịp lại đến đây.

4 thg 7, 2010

Cục cưng của mẹ!




Giờ đây trong cuộc sống của mẹ đã có con, thêm biết bao niềm vui, những thứ khác không còn quan trọng với mẹ nữa, mẹ chỉ mong sao con gái của mẹ ngày nào cũng ngoan, cũng khỏe mạnh. mỗi tối nhìn con ngủ, nét mặt ấy sao mà hồn nhiên và đáng yêu qúa.



Tối qua chờ con tô màu, mẹ mệt quá nằm ngủ quên luôn, đến lúc thức dậy thấy con vẫn còn ngồi đó cặm cuội tô màu, sao mà thương quá, chỉ mong sao cho con làm việc gì cũng với tất cả niềm đam mê thôi.





Mẹ đã đọc ở đâu đó rằng, tình cảm của cha mẹ dàng cho con là vô tận, có lẽ mẹ đang nói những điều mà ai cũng hiểu , cũng biết. Nhưng với mẹ, đó là những điều mà đến giờ này mẹ mới cảm nhận được hết.
Cuộc sống vốn không phải màu hồng đâu con à, càng lớn, con càng gặp phải nhiều khó khăn và cạm bẩy cuộc sống, dù rất muốn, nhưng mẹ sẽ không thể đi cùng con đến cuối con đường, chỉ mong từ giờ đến lúc lớn lên, mẹ sẽ cùng con chuẩn bị đủ hành trang để bước vào đường đời. Con nhé!

18 thg 6, 2010

Dù sao thì em vẫn yêu anh!


Giờ này chắc anh đang say trong những cơn mơ! Liệu trong giấc mơ đó có hình bóng của em không anh?

Đã hơn 5 tháng kể từ ngày mình rời xa nhau, vậy mà em vẫn chờ vẫn đợi ngày anh trở về. Đã bao lần em nhấc điện thoại lên bấm số anh rồi lại xoá đi. Anh có biết vì sao không anh? Vì em rất nhớ anh nhưng em lại sợ nếu tiếp tục thì chính em là người sẽ buồn hơn. Giờ ngồi đây em tự hỏi liệu tình cảm mà anh dành cho em là gì vậy anh?

Em đã cố quên anh nhưng càng cố quên anh lòng em lại càng đau quặn, hình như trái tim em không cho phép em quên anh, em chỉ biết khóc một mình với nỗi nhớ anh da diết. Em luôn tự hỏi không biết ở nơi nào đó liệu anh còn nhớ tới em, liệu trong trái tim anh còn vị trí nào cho em?
Người ta thường nói thời gian sẽ làm lành các vết thương, rồi tới lúc nỗi nhớ ấy cũng sẽ chìm vào tận sâu trong trái tim em. Em đã cố đến với người thứ hai nhưng khi nói chuyện với người ấy sao em lại thấy nhớ anh nhiều vậy? Anh biết không người ấy đã yêu em dành cho em hết tình cảm của mình, họ đã làm cho em có những khoảnh khắc rất hạnh phúc nhưng trong những khoảnh khắc hạnh phúc đó em lại nhớ tới anh.

Em nhớ ngày xưa ấy những lời anh nói với em, những tình cảm những tình yêu anh dành cho em giờ còn đâu? Có phải nỗi nhớ đó đã đóng thành băng?

Em rời xa anh, nhưng chưa từng mong muốn làm điều đó, hãy hiểu cho em, em yêu anh!

Nhìn về phía trước



Đôi khi hạnh phúc là những gì đã qua, những gì mình mất đi mới thấy nó thực sự quan trọng, là những điều mà khi em có được em vẫn chưa cảm nhận dược đó là hạnh phúc.

- Anh này, anh có hiểu vì sao tình yêu lại dễ tan vỡ hơn tình bạn không?

- Vì tình bạn lắm sự chia sẻ, còn tình yêu thì nhiều sự ích kỷ.

- Có phải con trai thường ích kỷ hơn con gái không anh?

- Tùy thôi cô bé ạ, con gái và con trai đều có sự ích kỷ mà.

- Tại sao con trai tham lam thế nhưng lúc nào cũng cấm đoán con gái phải thế nọ thế kia nhỉ?

- Ừ, vì con trai tự cho mình cái quyền được tham lam hơn những gi mình có, nhưng không phải ai cũng thế đâu nhóc ạ.

- Biết thế, nhưng đa số là thế mà, giá mà có hạnh phúc đích thực nhỉ?

- Em hiểu thế nào là hạnh phúc đích thực?

- Là những người yêu nhau luôn ở bên nhau, yêu nhau bằng tình yêu không tham lam và biết nghĩ cho nhau ấy.

- Như thế chưa hẳn đã hạnh phúc đâu em, hạnh phúc là biết nắm giữ và trân trọng những gì mình đang có. Đôi khi hạnh phúc là những gì đã qua, những gì mình mất đi mới thấy nó thực sự quan trọng, là những điều mà khi em có được em vẫn chưa cảm nhận dược đó là hạnh phúc.

- Theo anh, tại sao mối tình đầu thường dễ tan vỡ và khó quên? Tại sao người ta mãi sống trong niềm đau và nuối tiếc?

- Vì khi họ mới yêu nhau, nhiều cái mới mẻ thì thường... lạ lẫm. Thế nên khi yêu nhau, họ thiếu kinh nghiệm và thường dẫn đến kết quả đáng tiếc... Ngoài ra còn nhiều tác động khác. Có thể là chưa chế ngự được cảm xúc nên thường bộc lộ ra ngoài khá nhiều. Điều đó khiến cho những suy nghĩ càng thêm rối rắm và hành động cũng... khó hiểu. Cũng có thể người ta ích kỷ và chưa có lòng tin vào tình yêu đầu đời

- Cũng đúng, nhưng tại sao họ lại khó quên đến vậy?

- Vì có lẽ đó là những điều mới mẻ, trong sáng, và chưa từng có nỗi đau. Họ sẽ có những giây phút bên nhau không tính toán và vụ lợi.
- Nếu anh bị ai đó phản bội anh có thể tha thứ không?

- Còn tùy vào mức độ, tùy vào người đó như thế nào nữa em ạ, và còn tình cả của hai người nữa. Đôi khi sống phải có sư vị tha, đó cũng là liều thuốc cho tình yêu đấy.

- Anh này, anh có nghĩ trên đời này người ta có thể ở bên nhau mà không có tình yêu không?

- Có chứ, vì trách nhiệm, vì những điều mà người ta nghĩ hạnh phúc không nhất thiết phải có tình yêu, những người nhỡ bước và những người bất hạnh, đôi khi họ không ở bên nhau vì tình yêu đâu, mà vì sự chia sẻ và cảm thông.

- Anh có bao giờ nghĩ sẽ lấy người mà anh không yêu không?

- Cái này anh không thể trả lời được đâu nhóc ạ, sự thật của ngày hôm nay không thật đến ngày mai.

- Em tự hỏi, tại sao người ta có thể ôm, hôn người mà mình không yêu, nếu là em chắc em không làm được. Những hành động đó nhất định phải dựa trên cơ sở một tình yêu.

- Vì em cần sống dựa trên cơ sở một tình yêu. Vì em khác những họ, đó chẳng phải là sự cuốn hút của riêng em sao? Yêu không vì danh lợi hay tính toán, yêu mà mong muốn được yêu hết lòng. Em sẽ gặp được người tốt yêu em hết lòng, như anh vậy!

- Sao em lại không yêu anh nhỉ, anh cũng rất tốt mà, đủ mọi điều kiện để làm một người chồng tốt.

- Vậy yêu anh đi.

- Em có còn lòng tin không, có thể làm lại từ đầu như không hề có nỗi đau không, em không muốn người yêu thương em sống cùng với nỗi đau đó. Nếu em đau, em sẽ tự chịu, không cân ai xoa dịu, đến một ngày nào đó nỗi đau không còn em sẽ bắt đầu lại từ đầu như không còn nỗi đau

- Em đã đọc bài "Bát vỡ" chưa?

- Rồi anh ạ.

- Em hiểu gi khi đọc câu truyện đó.

- Em biết rằng khi cái bát đã vỡ, có gắn nó lại thì vẫn không bao giờ hết vết nứt được, cái bát chỉ có thể ăn cơm, không thể ăn kèm với canh, không thể rửa được, và chỉ có thể dùng một lần rồi để ngắm, nhưng em vẫn muốn giữ, có thể vì nó quen thuộc hay vì lý do nào đó.

- Em không sợ nó làm miệng em chảy máu sao? Em đau, rồi em buông tay ra bát vỡ tan, cuối cùng em cũng phải vưt đi, rồi nuối tiếc xót xa

- Không anh ạ, em chỉ biết giữ lai, không biết làm gi cả, cũng không nghĩ 1 ngày nào đó nó sẽ làm e bị thương. Nếu có như thế thật, thì vứt đi cũng không nuối tiếc

- Vì em là em mà, anh biết trước câu trả lời đó, cuộc đời ông trời không cho không ai cái gi và cũng chẳng lấy hết của người ta đâu, em sẽ tìm được hạnh phúc đích thực. Biết đâu ngày mai, em bước chân ra đường, gặp được chàng hoàng tử của em, rồi sẽ cùng em đi suốt con dường đời, em có được tình yêu như em hằng mơ ước

- Anh ạ, đi gần hết con đường rồi em vẫn chưa tìm được chốn dừng chân, không phải vì em tham lam đâu, vì may mắn và hạnh phúc không mỉm cười, trong con đường đó em đã là biết bao nhiêu việc tốt, nhưng rốt cuộc em nhận ra rằng làm người tốt thì mình phải chịu niềm đau.phải chăng hạnh phúc của người này chính là bất hạnh của người kia

- Em à, hạnh phúc đang đón chờ em, ở con đường phía trước ấy, nơi đó em sẽ nhận được niềm vui, đừng bao giờ ngoảnh đầu lại nhìn nỗi đau em nhé. Nhìn về phía trước tiếp bước mà đi.

13 thg 5, 2010

Khi người xa tôi





Tác giả: Lê Xuân Trường

Khi xa nhau rồi, tình còn gì để trách nhau người ơi!
Khi anh đi rồi, trời nhạt nhòa và tiếng mưa buồn rơị
Quên sao những lần chiều đợi chờ vội vã đắm môi hôn,
Trời nhạt dần màu nắng phố đơn côi
Đêm thiết tha vòng tay quyến luyến
Khi xa nhau rồi, người đừng về làm nỗi đau cuồng điên.
Quên đi nơi này, còn một người lòng xót xa triền miên.
Bên anh nơi nào, lời mời nào quyến rũ chân anh
Người đành lòng rời bước đắm u mê
Đem ái ân rời lánh xa mặt trờị
Cơn mưa chiều nay từng chiếc lá ngơ ngác ngậm ngùi,
Từng cơn gió hiu hắt bồi hồi
Giữa phố mưa bay em nghẹn ngào bật khóc trong lẻ loi
Giá buốt đôi tay em lạc loài tựa như chiếc lá
Hạnh phúc thoáng qua mau
Đời vẫn cứ phôi pha
Tình như những chuyến xe qua thật mau...
Khi xa nhau rồi, gửi lại người lời nói yêu đầu tiên
Mây sao hững hờ chẳng để tình được chết trong lặng yên
Sau cơn đau dài tình chỉ là mật đắng với chua cay
Là đọa đầy là hạnh phúc xanh xao
Nuối tiếc chi, thương tiếc chi người cũng xa rồi .

12 thg 5, 2010

Em đã buông tay rồi!



"Có những thứ thật mong manh anh nhỉ?

Mong manh giữa trong công việc và ngoài công việc ...
Mong manh giữa thích và yêu ...
Mong manh giữa yêu và không yêu ...
Mong manh giữa yêu và thù hận ...
Mong manh giữa sự quan tâm, lo lắng với sự làm phiền.

Trên đời này, sao em thấy cái gì cũng mong manh cả. Giữa em và anh càng thấy sự mong manh nhiều nhất.

Em biết:
Một khi em hỏi sao anh không tới, anh sẽ nói anh bận vì công việc
Một khi em hỏi anh không nhớ em sao? Anh sẽ nói: Nhớ đâu phải lúc nào cũng phải nói.

Một khi em nói, anh hãy dành cho em thêm thời gian của anh. Anh nói anh còn nhiều công việc.
Một khi em nói sẽ ra đi, anh sẽ im lặng và e biết anh sẽ không bao giờ níu kéo hoặc hỏi em tại sao?

Bởi vì:

Xung quanh anh còn nhiều người hơn em rất nhiều thứ.
Xung quanh anh còn nhiều điều phải lo
Xung quanh anh còn phải tìm cho ra sự nghiệp của bản thân
Và điều quan trọng nhất: Anh chưa bao giờ thực sự yêu em.

Tại sao ư?

Có bao giờ anh quan tâm đến cảm xúc của em đâu?
Có bao giờ anh thực sự chăm chú nghe em nói chuyện?
Có bao giờ anh nói là anh muốn gặp em đâu, có bao giờ anh bảo anh cần em đâu?

Thôi anh ạ.

Em phải trở lại con người của mình trước kia nhé!
Em phải trả anh lại nơi mà anh thuộc về nó
Em phải không làm phiền anh để anh lo sự nghiệp của bản thân anh
Em sẽ không gọi điện hay nhắn tin làm phiền anh nữa
Em sẽ không đòi hỏi anh ơi hãy dành cho em chút thời gian quý báu của anh nữa

Em sẽ thôi không phải hỏi tại sao?



Em biết mình bị tổn thương và đau đến mức nào khi anh đã cố kéo em ra khỏi vỏ ốc riêng em, rồi lại bỏ em chơ vơ như thế
Em cứ tin, quan tâm, lo lắng cho anh nhưng vô tình đem đến sự muộn phiền cho anh. Để rồi tự bản thân mình ngồi đây suy nghĩ mông lung và dằn vặt mình
Em không lẳng lơ như người ta nghĩ nhưng cũng chẳng đoan chính như người ta mong
Em lại sẽ là chính mình
Em sẽ lãng mạn với bản chất vốn có của mình, sẽ khô cứng với những điều mình không thích, sẽ vui vẻ hoạt bát và quyến rũ trong mắt mọi người, ....

Em sẽ có tất cả nhưng em lại bỏ mất một thứ quan trọng...............là anh............"

Mong manh hạnh phúc!


- Anh Hùng có người khác rồi em ạ?

- Thật sao? Em không tin được! chị đang đùa em à?

- Thậ em à, khoảng 4 tháng trở lại đây chị bắt đầu thấy anh có gì rất lạ, ít tình cảm với chị hơn, thời gian dành cho bé cũng ít đi, anh hay vắng nhà vào buổi tối với nhiều lý do, linh cảm của người đàn bà cho chị biết điều có điều j đó không ổn, nhưng do bận bịu với bé Tôm ốm khóc liên miên, nên chị cũng không có nhiều thời gian để ý. Cuối tháng trước, chị thanh toán hóa đơn điện thoại cho anh, thấy tiền tăng lên bất ngờ, kiểm tra lại list thì thấy có một số mà anh liên lạc rất nhiều, gần như ngày nào cũng gọi, mà cuộc nào cũng kéo dài từ 15-45 phút, lúc đó chị mới giật minh, có lẽ linh cảm của chị đã đúng.

Chị bấm máy gọi cho số kia, thì thấy tiếng một người con gái nhấc máy, khi chị hỏi thêm vài câu nữa thì thấy cúp máy, và sau đó gọi lại k có ai nhấc.

Tối về chị hỏi anh, lúc đầu anh phủ nhận hoàn toàn, nhưng dưới lý lẽ của chị sau đó anh công nhận, có một cô bé học cùng lớp Cao cấp chính trị có cảm tình với anh, nhưng anh cũng chỉ xem như bạn. Nhưng làm sao chị có thể tin được điều đó, chị chỉ bảo với anh: Anh làm gì thì cũng nên nghĩ đến bé Tôm, đừng để quá mù ra mưa, đến lúc không còn biết đường về nữa đấy.

Một tháng qua, vẫn tình trạng đi sớm về khuya đó, chị đã làm rất căng, nhưng anh vẫn chối bay biến.

Đêm cách đây hai tuần, hôm đó chuyển trời, gió lớn, lại mưa nữa, chị đang ngồi ru bé Tôm ngủ đợi anh về, thì thấy anh mở cửa vào, tâm trạng rất mệt mỏi, anh ngồi phịch xuống giường và nói khẽ:

- Em à, chúng mình chia tay nhé? Anh không thể lừa dối em thêm được nữa. Anh đã có người khác, anh cảm giác anh và người đó thực sự sinh ra để giành cho nhau. Anh không thể để người đó thiệt thòi, cũng không thể ích kỷ giữ em bên mình được. Mong em hiểu cho anh!

Có một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, tim chị thắt lại chị, , vậy là gia đình chị sẽ sụp đổ sao? Chị sẽ mất chồng, con chị sẽ lớn lên không có tình thương của người cha sao? Tại sao? Sau bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu hi sinh của chị, giờ chị sẽ nhường hết cho người khác sao? Tại sao, tại sao cuộc sống lại bất công vậy hở em? Chị vẫn tự tin rằng mình đã rất đúng khi chọn anh là người đồng hành cùng mình, sao chặng đường anh và chị đi cùng nhau lại ngắn quá vậy em? 4 năm yêu nhau, và 5 năm nghĩa vợ chồng, đánh đổi vì một người con gái khác sao? Biết trách ai đây? Thôi đành đổ cho số phận, tình yêu vốn không có mắt nên lý trí phải dắt nó đi, nhưng lý trí của anh cũng mờ mịt mất rồi. Chị không biết trả lời anh thế nào nữa em à, bất giác chị chị bật ra tiếng :”Vâng” và ôm lấy Tôm, nước mắt rơi ướt áo con.

Cả đêm đó chị đã không ngủ được, trách ai đây? Trách chị bận bịu công việc, con cái, không lo lắng được cho anh, không còn được lãng mạn nhẹ nhàng như xưa nữa, trách anh vô tâm, ích kỷ, hay trách người con gái kia độc ác? Ai cũng có cái lý riêng của mình, thôi đành trách ông trời vậy. Có lúc chị muốn điên lên, xông vào cắn xe hai người đó cho hả giận, nhưng rồi có được j không em nhỉ, hay chỉ làm cho mình thêm đau?

Chị không cố giành giật nữa, cái gì không thuộc về mình, cố giữ làm gì phải không em. Trong lòng chị bây giờ đau buốt, nhưng phải cố bình tâm em ah, chị có làm sao, thì bé Tôm là người khổ nhất. Cha mẹ chị ở quê chắc không dám tin nổi chuyện này.

Tuần trước chị đã dọn đi khỏi nhà, không phải anh đuổi chị, chị biết anh cũng áy náy lắm, nhưng tình yêu có sức mạnh ghê gớm em à. Chị đi, bởi không chịu được khi ở trong căn nhà đó, nơi được xây cất bằng sức lực, mồ hôi, nước mắt cả cả tình yêu của anh chị, mọi thứ đều hiển hiện hình ảnh anh, hình ảnh hạnh phúc của gia đình. Nếu ở đó, chị sẽ chết dần, chết mòn mất em à. Chị và Tôm đang thuê một ngôi nhà bé bé để ở, có bé chị cũng thấy đỡ buồn nhiều, giờ bé là điều duy nhất níu giữ chị lại với cõi đời này.

- Vậy chị định sẽ thế nào? Cứ ở thuê mãi vậy sao?

- Chị vẫn yêu anh lắm, vẫn mong con chị có bố, chị chỉ mong sao đó chỉ là “Một phút xao lòng” của anh, rồi anh sẽ về với chị và con. Chị sẽ chờ!

- Bao lâu?

- Chị không biết em ah, đến khi nào chị có thể.

Nước mắt chị lại rơi….

Biết làm gì, nói gì để an ủi chị đây? Mọi lời nói đều trở nên vô duyên lúc này, bởi e biết, không có gì xoa dịu được nỗi đau của chị-nỗi đau của một người mẹ, người vợ.
Anh, chị, vốn không phải là ruột thịt của em, nhưng em coi anh chị như những người anh người chị của em vậy. Chuyện này chưa bao giờ em nghĩ tới có ngày sẽ xảy ra, bởi em là người chứng kiến những khó khăn hai người cùng đi qua cũng như tình yêu anh chị giành cho nhau nhiều nhất. Đã có lúc em ước gì sau này sẽ yêu được một người như anh- một người đàn ông đúng nghĩa!

Và dù, khi đã tan vỡ một mối tình, nhưng em vẫn chưa bao giờ mất niềm tin vào tình yêu, bởi em có hình ảnh anh chị để nhìn vào, em còn nhớ nụ cười và ánh mắt lấp lánh của chị khi nói với em: “Chị hạnh phúc lắm em ah, người ta bảo “Hôn nhân là mồ chôn tình yêu” nhưng không hiểu sao cưới nhau cũng đã khá lâu rồi, mà chị chưa hề có cảm giác tình cảm của anh chị nhạt phai, mà hình như càng thắm thiết hơn, anh càng ngày càng chăm sóc và yêu thương chị và bé nhiều hơn”.

Có những thứ mình không thể làm gì được, thì đành đổ cho số phận vậy, thôi đành coi như đây là thử thách tình yêu lớn nhất mà cuộc đời mang đến cho anh chị. Mình cũng chỉ mong sao đó chỉ là một phút “xao lòng” của anh! Để bình yên lại về với gia đình chị!
- Cây trút là rồi em nhỉ, nhanh quá, đã mười mùa thu anh chị bên nhau rồi đấy, mười năm, mười năm ngỡ như một giấc mơ!

“Ngoài hiên nắng lên,
đi về đâu đó giấc mơ trôi dạt giữa đêm
Ôi ngày hôm qua dường như chưa đến bao giờ
Tỉnh giấc bên em

một giấc mơ nhẹ
Ngày mai khát khao,
hay hờn ghen mãi đôi môi em nụ hôn nào
Như cành phong non chiều xưa em nép vào ta
chợt thấy yêu thương ….



giờ hóa xa lạ “

11 thg 5, 2010

Bí mật của niềm tin

Thật tình cờ, trong những ngày mà mọi thứ đối với mình so messy (xáo trộn) và unable to understand (khó hiểu) như thế này, chỉ biết auto suggestion (tự đoán) bằng niềm tin, thì đọc được trong blog của em dòng chữ "có niềm tin thì sẽ có tất cả". Niềm tin mang trong mình sức mạnh to lớn đến vậy sao...

Niềm tin. Biết định nghĩa thế nào về niềm tin cho đúng nhỉ?
Mình thích từ hy vọng, nhưng sống vì từ niềm tin. Đôi khi, chính bản thân mình cũng chẳng thể phân định rõ ràng sự khác nhau giữa niềm tin và hi vọng. Mơ hồ nghĩ rằng, hy vọng mang một chút gì có vẻ không thực, có vẻ hão huyền, chỉ là trông chờ vào một điều gì đó mà mình không có cơ sở chắc chắn rằng nó sẽ xảy ra. Còn niềm tin, hai chữ niềm tin nghe mạnh mẽ hơn nhiều. Chất chứa trong hai chữ niềm tin là cả một tinh thần phấn chấn, một thái độ tích cực, một con tim bừng bừng khí thế...
Niềm tin ai trao cho... Chọn ai để trao niềm tin... Cái tên đầu tiên mình chọn là bản thân mình. Mình phải nhận niềm tin từ bản thân mình và cũng phải trao niềm tin cho chính bản thân mình. Mình mà không làm được điều đó thì ai làm được nữa. Rồi thế nào nữa nhỉ? Đến lượt ai? Ờ, khó quá. Chẳng biết nữa. Một người nào đó có thể làm gì để mình bối rối khi trao niềm tin vào họ? Mình vẫn cố nghĩ rằng, việc mình trao đi niềm tin chỉ mang lại hiệu quả tích cực, cho nên có lẽ mình rộng rãi và hào phóng trong việc gửi gắm niềm tin lắm. Chắc chắn là, sẽ có nhiều khi, bạn sẽ cảm thấy biết ơn một người nào đó vô cùng khi họ mạnh dạn trao niềm tin của họ vào bạn. Nhưng mà... khi phương châm của mình là cười với ai ba lần mà họ vẫn lạnh băng thì thôi không còn cười nữa, thì việc ai đó làm mình thất vọng ba lần sẽ dẫn đến việc là mình sẽ lấy lại niềm tin, từ người đó.
Niềm tin không tự nhiên sinh ra, mà cũng chẳng tự nhiên mất đi. Niềm tin một khi sinh ra, chẳng thể tồn tại mãi. Niềm tin sẽ càng mạnh mẽ hơn, khi được ngày ngày củng cố. Chẳng ai trao cho bạn một niềm tin sống mãi khi bạn cứ hoài làm người ta thất vọng. Phải vậy thôi...

Anh nói rằng anh rất yêu em

Sao còn gửi nhớ thương cho người con gái khác

Để cuối cùng mình phải chia tay...

***


Sống ở trên đời có lúc tỉnh, lúc say

Nhưng chưa một lần em gọi tên người đàn ông khác

Dẫu những cám dỗ ngoài kia vẫn chực chờ khao khát

Mời gọi

..............dấu chân em.

***


Em ở lại vì tình yêu dành trọn cả cho anh

Nhưng anh cuối cùng lại buông tay để mất

Hất những đớn đau, em vẫn mỉm cười cầu mong anh hạnh phúc

„ Chẳng phải bao dung cũng không mong có lúc

Anh giật mình hối hận nhớ về em“

***


Dẫu bây giờ anh đã nói anh sai

Thí tình yêu trong em cũng chẳng còn để mà quay trở lại

Sẽ chẳng bao giờ....

mình có thể cùng nhau bước trên con đường dài

Gửi trả lại anh nụ hôn đầu trên môi giả dối

Niềm tin vỡ rồi

em phải đi thôi !